Home / VĂN HÓA ĐỜI SỐNG / Nguyễn Tường Vinh – họa sĩ của những mùa lễ hội

Nguyễn Tường Vinh – họa sĩ của những mùa lễ hội

Nguyễn Tường Vinh - họa sĩ của những mùa lễ hội

Họa sĩ Tường Vinh bên cạnh phác thảo bức tranh Hội An TK 17

Họa sĩ Nguyễn Tường Vinh sinh năm 1958, quê gốc Hà Nội. Sống và làm việc tại Đà Nẵng từ 1977 đến nay. Hội Viên Hội Mỹ thuật TP. Đà Nẵng, hội viên Hội Mỹ thuật Việt Nam.Tốt nghiệp hệ trung cấp 5 năm (1972-1977) và đại học tại chức (1982-1987) của trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội.Tác phẩm đầu tay được chọn treo tại triễn lãm Mỹ thuật thủ đô 1977 và được chọn in trong tập sáng tác mỹ thuật 1979 do Bộ Văn hóa-Thông tin ấn hành có tên: Công trường xây dựng khu Giảng Võ (chất liệu sơn dầu). Tường Vinh đã có nhiều tác phẩm được chọn để trưng bày trong các cuộc triễn lãm Mỹ thuật toàn quốc, khu vực… và các nước Nhật (1990), Đức (1992), Hà Lan (1994) và Đan Mạch (1995). Tác phẩm trong sưu tập của Hội Mỹ thuật Việt Nam, Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, Chính phủ và Bảo tàng Mỹ thuật Đà Nẵng. Nhiều tác phẩm đã nhận được các giải thưởng của Hội Mỹ thuật Việt Nam, UBND TP. Đà Nẵng, Liên hiệp các hội VHNT Đà Nẵng v.v…

Có một điều khá bất ngờ và thú vị, là trong nhiều năm qua, xuyên suốt nhiều tác phẩm, dù thể hiện ở thể loại nào, hầu như người thưởng ngoạn vẫn thường gặp tranh của họa sĩ Nguyễn Tường Vinh tập trung ở chủ đề những ngày lễ hội.  Điển hình ở những tác phẩm được đánh giá khá thành công của anh  như: Vũ điệu mừng xuân (khắc gỗ-1993), Trung thu ở Hội An (Sơn khắc-1994), Hội An (khắc gỗ-1998), Lễ hội Catu (Lụa-1995), Người Việt Nam (khắc gỗ-2003), Bản sắc miền Trung và Tây Nguyên (Sơn mài-2009), Bài ca xuân 1975(Sơn dầu-2005), Xây dựng cầu sông Hàn(Sơn mài-2000), Đà Nẵng tháng 3 (Sơn mài-2005)… đều có nội dung, âm hưởng, không gian và nhịp điệu gần gũi không khí lễ hội dan gian miền Trung.

    Theo họa sĩ Tường Vinh, các tác phẩm trên đều được tạo ra từ cảm hứng thông qua việc quan sát, tiếp xúc, tìm hiểu, lấy tư liệu từ thực tế. Đặc biệt, là sau khi tốt nghiệp năm 1977, anh vào Đà Nẵng công tác  tại Khu triển lãm Quảng Nam Đà Nẵng (cũ) gần 20 năm và trải qua nhiều công việc như thiết kế mỹ thuật, biên tập nội dung, thiết kế mỹ thuật, tổ chức thi công cho triển lãm và trang trí lễ hội, sân khấu… , đôi lúc kiêm luôn việc thuyết minh triển lãm, có lẽ chính vì thế cái chất văn hóa dân gian miền Trung ngấm vào người anh lúc nào không biết. Cũng như phần lớn các họa sĩ, nhà điêu khắc khác, với họa sĩ Tường Vinh, mỗi tác phẩm ra đời đều có những câu chuyện ẩn chứa bên trong, điều đó mới tạo nên cảm xúc để hình thành những tác phẩm đẹp, có ý nghĩa.

Cụ thể, như bức tranh Xây dựng cầu sông Hàn (Sơn mài, khổ lớn) hiện đang được lưu giữ tại Trung tâm Hội nghị Mỹ Đình, Hà Nội có lẽ là bức tranh gắn nhiều kỷ niệm nhất từ trước tới nay đối với anh, kể từ bước đầu tiên là ghi chép tư liệu rồi đến bước cuối cùng được chọn treo và lưu giữ. Rồi kế đến, gần đây là một bức tranh đang ở giai đoạn phác thảo về phố cổ Hội An. Tường Vinh cho biết: “Nói hơi xa một chút là khoảng năm 1978 là lần đầu tiên tôi đặt chân đến Hội An trong một chuyến công tác dài ngày. Khung cảnh sông nước, phố cổ, con người và cuộc sống nơi đây đã quyến rũ tôi và rồi tình yêu trong tôi dành cho nơi này ngày càng lớn dần theo năm tháng. Tình yêu đó đã được biểu hiện qua rất nhiều tác phẩm với nhiều chất liệu như: Lụa, khắc gỗ, giấy dó, sơn dầu, sơn mài với nhiều kích cở khác nhau (có tranh chỉ bé bằng bàn tay người lớn). Đến năm 2009, trong dịp dự lễ khai mạc và nhận giải thưởng tại Triễn lãm Mỹ thuật chuyên đề về Hội An do thành phố Hội An tổ chức, được xem nhiều tranh của các họa sĩ từ nhiều tỉnh thành tham dự với rất nhiều nội dung và hình thức biểu hiện về Hội An…đã làm nảy sinh trong tôi ý tưởng sáng tác về Hội An thời xa xưa.Bắt đầu khi đó trở đi, tôi đã lưu ý đến những tư liệu, bài viết, tìm kiếm những hình ảnh liên quan đến Hội An xưa, một thành phố thương cảng quốc tế lớn của Đằng Trong thời chúa Nguyễn. Tư liệu viết  rất nhiều nhưng tư liệu hình ảnh lại khá hiếm. Trong lúc đó, tôi có nhiều ý tưởng khác về sáng tác nên đành tạm gác lại ý tưởng một bức tranh khổ lớn về Hội An xưa lại. Thời gian gần đây, ý tưởng đó chợt trở về trong tôi bởi một người bạn Nhật. Người mà tôi đã kể về ý tưởng bức tranh đó cách đây 5,6 năm trước. Lần gặp này ông ta không chỉ tới thăm mà còn mang theo 1 cuốn sách mỹ thuật in những bức tranh của 1 họa sĩ Nhật Bản vẽ về miền Nam nước Nhật thời xưa. Đặc biệt mới đây, tôi nhận được sự giúp đỡ hết sức nhiệt tình của nhà nghiên cứu Nguyễn Chí Trung và các anh em làm việc tại Trung tâm quản lý và Bảo tồn di tích Hội An. Nói tóm lại để hoàn thành ý tưởng này thì phải có khá nhiều tư liệu, mất nhiều thời gian tìm hiểu. Cái khó nhất là làm thế nào để tạo ra một tác phẩm đẹp mang hơi thở Hội An TK 17. Hiện tôi đang phác thảo và dự định hoàn thành nó vào đầu tháng 7 tới để kịp nộp ảnh tham gia triển lãm  mỹ thuật Việt Nam cuối năm nay”.

Đến hiện giờ, sau gần 40 năm cầm cọ, Tường Vinh nói rằng, cũng nhiều lần anh có ý định tổ chức triển lãm cá nhân tại Đà Nẵng, Hà Nội, TP.Hồ Chí Minh hay ở nước ngoài, nhưng công việc sáng tác và nhiều nguyên nhân khác đã cuốn trôi mất,  thành ra anh vẫn chưa làm được điều này. Với tư cách là một trong những họa sĩ đầu đàn của phong trào mỹ thuật Đà Nẵng thế hệ sau 1975 và có nhiều tác phẩm được giới sưu tập đánh giá cao, nhắc về hoạt động mỹ thuật Đà Nẵng giai đoạn hiên nay, anh nêu nhận định: “Đà Nẵng cũng như một số thành phố trung tâm lớn khác trong nước như Hà Nội, TP. Hồ Chí Minh, Huế… đã có một thời bùng nổ cái được gọi là thị trường tranh (người người vẽ tranh, nhà nhà bán tranh). Nhiều họa sĩ đã sống được bằng việc sáng tác và bán tác phẩm của mình chủ yếu cho khách du lịch nước ngoài hay một số nhà sưu tập nước ngoài quan tâm tới văn hóa, con người Việt Nam. Thời kỳ đó kéo dài khoảng hơn 10 năm kể từ khi nước ta bước vào thời kì mở cửa và phát triển kinh tế thị trường. Những năm gần đây kinh tế của cả thế giới khủng hoảng. Nó đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới thu nhập của hầu hết các họa sĩ nước ta.Theo tôi thấy trong cả nước hiện nay chưa có một thị trường tranh tượng nghệ thuật thực sự. Mỗi sản phẩm mỹ thuật cũng như sản phẩm của các ngành nghệ thuật khác được sinh ra từ tấm lòng và trái tim của mỗi nghệ sĩ. Nó tồn tại hay không tồn tại, phát triển rực rỡ hay lụi tàn là tùy thuộc ở sự đón nhận của xã hội và chính quyền. Nói một cách đơn giản: Sản phẩm đã làm ra mà không được quảng bá, không được tiêu thụ, không được gìn giữ thì người làm ra sẽ phải chuyển sang làm việc khác để sinh sống.Theo tôi, phong trào mỹ thuật của Đà Nẵng chúng ta mấy năm gần đây có vẻ phát triển theo phương ngang. Tức là đông hội viên, nhiều cuộc triển lãm, trưng bày, nhiều phát động sáng tác, nhiều cuộc đi thực tế sáng tác và trại sáng tác… hơn những năm về trước nhưng có vẻ lại đang thiếu chiều sâu và thiếu cả chiều cao. Với các họa sĩ trẻ, tôi tự thấy rằng mình chưa phải “lão làng” nên chỉ có thể nhắc lại đại khái lời nói của Picasso mà tôi vẫn đang áp dụng cho chính bản thân mình: Thành quả nghệ thuật có được là do 99% lao động và 1% tài năng.”./.

Trần Trung Sáng – ĐT&PT số 57

Check Also

Dốc tình

DỐC TÌNH

     Đà lạt im lìm, Đà Lạt sao mà nhiều dốc, những con dốc …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *